Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_22
Anh trung thành, niềm tin của anh đều không cho phép anh quay về, lính đặc chủng, ba chữ đã khắc vào trong lòng anh rồi, đây là kiêu ngạo của anh, cho dù là Tăng Tĩnh Ngữ cũng không thể lấy.
Nhưng…………
“Tĩnh Ngữ, có phải nếu anh không quay về, em sẽ chia tay với anh?”
Mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng lời vừa thốt ra, câu có bạn trai cùng không có bạn trai giống như nhau kia quá nghiêm trọng, nghiêm trọng đến anh chỉ có thể nghĩ tới đúng là cô muốn chia tay.
Chia tay sao? Cô chưa bao giờ nghĩ tới, cũng không nói, cả đời bọn họ trời nam đất bắc như vậy. Cô vốn cho là mình có thể chịu được, nhưng chân chính đã trải qua hai năm chia xa nhau, cô mới biết ngày đó có bao nhiêu đau khổ, buổi tối mỗi ngày đều nhớ đến anh, mỗi lần anh làm nhiệm vụ cũng lo lắng gần chết, cả đêm ngủ không yên, đặc biệt là lúc Trầm Ngôn cùng Mục Tử Dương ân ân ái ái, cô một người một mình cô đơn, sự chênh lệch quá mức rõ ràng thật để cho cô có loại cảm giác mình không có bạn trai.
Cuối cùng, Tăng Tĩnh Ngữ cái gì cũng không nói gì liền tắt rồi điện thoại, cô sợ chia tay, nhưng cô cũng không biết mình phải làm như thế nào để tiếp tục. Cô vốn cho là mình đủ kiên cường, nhưng sự thật chứng minh, cô căn bản cũng không có kiên cường như mình tưởng tượng.
Đêm tối lạnh lẽo tĩnh lặng như nước, thời tiết cuối xuân đầu hè theo lý thuyết không thể nào lạnh như vậy được, nhưng Thiệu Tuấn lại cảm thấy lạnh thấu xương.
Bốn năm tình cảm, làm sao anh có thể nói bỏ là bỏ được……..
Tăng Tĩnh Ngữ nằm viện liền nằm một tháng, bác sĩ nói chân cô thương tích quá nặng, tốt nhất là bó thạch cao thêm nửa tháng nữa, dĩ nhiên, nếu như cố tháo bỏ sớm thì cũng được, chỉ là có thể sẽ xảy ra một số phát sinh hoặc là lệch vị trí, Tăng Tĩnh Ngữ xem thường, chính cô cũng học y làm sao có thể không biết tình trạng khôi phục của mình, bình thường băng bó một tháng cũng đã gần như hoàn toàn khôi phục rồi, chỉ cần bình thường chú ý một chút cũng sẽ không có vấn đề gì, cho nên, sau một tháng bó thạch cao, vô luận như thế nào cô cũng không muốn bó thêm nữa, chết sống phải đi bệnh viện đem cái chân bó thạch cao này tháo bỏ.
Vậy mà Triệu Tiếc làm thế nào cũng không chịu, hai người tranh chấp, cuối cùng mỗi người đều thối lui một bước, bó thêm một tuần lễ nữa.
Hôm nay, trong đài Triệu Tiếc có chuyện, sáng sớm ra cửa, kể từ lúc cùng đài truyền hình Thường Trữ TV kết thúc hợp đồng, về sau Tăng Trường Quân tìm quan hệ đem bà điều đến đài truyền hình ở thành phố T, cùng là người chủ trì, nhưng mà bây giờ cũng chỉ là chủ trì, không cần đi ra ngoài quay quảng cáo, không cần chụp hình, cho nên thời gian trống, rãnh rỗi rất nhiều, đại đa số bà đều ở trong nhà cùng với Tăng Tĩnh Ngữ.
Triệu Tiếc ra cửa, Tăng Trường Quân đi đến doanh trại, chỉ có Tăng Tĩnh Ngữ ở nhà một mình. Trong một tháng này, cô mượn lý do dưỡng thương ở nhà làm một con sâu gạo, nếu là trước kia cô còn có thể khí thế hùng hồn mà ngồi đọc sách, nhưng kể từ khi biết không thể tham gia cuộc thi tuyển chọn, cô đã không động vào những thứ sách chuyên nghiệp kia, hơn nữa kể từ ngày cùng Thiệu Tuấn, đến bây giờ hai người cũng không có liên lạc lần nào nữa, cho dù là một cái tin nhắn cũng không có, cho nên khi Thiệu Tuấn đột nhiên xuất hiện ở cửa nhà cô thì Tăng Tĩnh Ngữ chỉ có cảm giác là mình đang nằm mơ.
“Anh…………” Người nào đó tay run run chỉ vào Thiệu Tuấn đang đứng trước mắt, giống như nhìn thấy quỷ không có chớp mắt.
Thiệu Tuấn tiến lên một bước, ôm chặt lấy người nói: “Tĩnh Ngữ, anh đã trở về.”
Tăng Tĩnh Ngữ lặng nửa ngày mới chậm rãi giơ tay lên ôm anh, trong vui sướng mang theo một tia nhàn nhạt nghẹn ngào, hỏi: “Làm sao anh trở lại.”
Thiệu Tuấn trả lời thành thật: “Đại đội trưởng cho anh nửa tháng, để cho anh trở lại giải quyết vấn đề cá nhân.”
Tăng Tĩnh Ngữ đẩy Thiệu Tuấn ra: “Anh chuẩn bị giải quyết như thế nào.” Nói chưa dứt lời, vừa nói lại để cho cô nhớ tới chuyện đau lòng cũ.
Thiệu Tuấn: “Anh còn chưa nghĩ ra.”
Tằng Tĩnh: “……………….”
Thôi, người trở lại là tốt rồi, anh biết anh cũng không dễ dàng, vẫn là không muốn so đo với anh.
Dù sao hai người yêu nhau, gặp mặt vui sướng rất nhanh sẽ tách ra, lúc trước không vui, hai người cũng sẽ không tiếp tục nói chuyện tình chia tay, bởi vì ai cũng không bỏ được, hai người rất nhanh lại trở về trạng thái tương thân tương ái lúc trước, thật giống như hai năm qua chưa bao giờ chia xa.
Thiệu Tuấn thấy chân Tăng Tĩnh Ngữ bó thạch cao như vậy, đau lòng không thôi, không nói hai lời trực tiếp đóng cửa ôm người vào phòng ngủ. Tăng Tĩnh Ngữ thích nhất chính là nhìn hình dạng đau lòng của anh, trong ngực anh cười trộm, một hồi lâu mới dừng lại.
Rất nhanh Thiệu Tuấn liền đem người ôm trở về phòng ngủ, nhưng Tăng Tĩnh Ngữ lại nương nhờ trên người anh, thế nào cũng không muốn xuống. Thiệu Tuấn hết cách rồi, chỉ có thể tự mình trên giường sau đó đem người khác đặt ở trên đùi.
Tăng Tĩnh Ngữ là một cô nương thiện tâm, ngày đó tâm tình không tốt, nói nặng, trong lòng vẫn băn khoăn, đúng là trong lòng có cảm giác bực bội khó hiểu lại không chịu chủ động liên lạc, hôm nay, gặp người trở lại trong bụng vui mừng, cảm giác bực bội kia cũng bay theo gió rồi, cho nên người cũng cực kỳ dịu dàng.
Cô nói: “Thiệu Tuấn, em rất nhớ anh a, anh không biết hai năm nay em nhớ anh nhiều như thế nào đâu, mỗi lần nhìn Mục Tử Dương ôm Trầm Ngôn gọi vợ à là em thật muốn một cước đá bay bọn họ. Còn có a, anh không biết cái tên Mục Tử Dương kia khi người như thế nào đâu, em chỉ dẫn Trầm Ngôn đi quán bar có một lần, cái tên hẹp hòi đó thế nhưng lại mang thù cho đến bây giờ, thỉnh thoảng đem chuyện kia ra kích thích em, còn nói không có một chút tư tưởng giác ngộ, nhìn đến hai người bọn họ thân thiết cũng không biết kiêng dè gì cả, sát vách có người nha, chẳng lẽ bọn họ thật sự không có một chút kiêng dè gì sao……………”
Tăng Tĩnh Ngữ càng nói càng tức, nhưng Thiệu Tuấn nghe xong lại không nhịn được bật cười, anh là thật lòng vui mừng, còn sợ hai năm không thấy sẽ có cảm giác xa cách, nhưng là bây giờ nghe cô lảm nhảm và một dạng oán trách trước kia, giống như ly biệt hai năm này không có xảy ra, chưa bao giờ từng tồn tại, mà cô cũng giống như vĩnh viễn chưa trưởng thành, còn tự luyến như thế, bát quái oán trách đáng yêu như thế.
Anh nghĩ, may mà anh trở lại, nếu không, nếu quả thật cứ chia tay như vậy, anh nhất định sẽ hối hận cả đời.
Một tháng này, mỗi ngày anh đều cảm thấy một ngày trôi qua dài như một năm vậy. Lần đó nói câu nói kia anh liền hối hận, tuy nhiên anh lại không dám chủ động liên lạc với cô, bởi vì anh sợ liên lạc với cô, cô lại thật sự nói chia tay, mỗi ngày hoảng sợ sống qua ngày, chỉ muốn có thể kéo dài một ngày là tốt một ngày.
Sau đó, giữa trưa đội trưởng chủ động tìm anh, bởi vì lúc huấn luyện trong mấy ngày gần đây anh đều không tập trung tinh thần, cho nên đại đội trưởng tìm anh đến nói chuyện, cũng hạ xuống mệnh lệnh cho anh, anh đàng hoàng khai báo ngọn nguồn mọi chuyện, đại đội trưởng Lâm Phong vừa nghe, trực tiếp đạp anh một cước nói: “Cậu thật không có tiền đồ, chút chuyện tình này cũng không giải quyết được, không phải là vào căn cứ vệ sinh đứng ư, cũng không phải là muốn đi theo ra chiến trường, chuyện như vậy tôi sẽ báo cáo với cấp trên, có thể có thể đi được hay không còn tùy vào kết quả khảo sát đơn độc.”
Mặc dù Lâm Phong nói là sẽ báo cáo lại với cấp trên, nhưng trước khi có kết quả cuối cùng, anh cũng không dám bảo đảm cái gì, dù sao bộ đội đặc chủng thuộc về đơn vị giữ bí mật cao, không phải có thể tiến vào dễ dàng, huống chi còn là khảo nghiệm đơn độc, cho nên anh trước khi Lâm Phong cho anh kết quả cuối cùng, anh cũng không nói cho Tăng Tĩnh Ngữ biết, tránh cho đến lúc đó không thành lại để cho cô thất vọng.
Chương 47
Tục ngữ nói không sai, tiểu biệt thắng tân hôn.
Dù là Thiệu Tuấn có thâm trầm đi nữa, hai năm không thấy bạn gái, lại từng bị hình cô mặc bikini hấp dẫn làm vài đêm mộng xuân, hôm nay ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, tự nhiên cũng không nhịn được muốn thân thiết một phen.
Lúc này Tăng Tĩnh Ngữ lại đang ngồi trên đùi của anh, đầu dựa lên vai anh, đôi tay đang vòng qua hông anh, quanh trong miệng lảm nhảm lời oán trách Mục Tử Dương cùng Trầm Ngôn đủ loại “Làm ác” và nhắc nhở anh đã thiếu cô bao nhiêu lần hẹn hò, bao nhiêu lần chưa không cùng nhau đi xem phim.
Thiệu Tuấn đầu tiên là lẳng lặng nghe, càng đi về sau lòng càng ngứa ngáy khó nhịn, mà khi nghe đến cô nói Trầm Ngôn cùng Mục Tử Dương ở trong phòng làm chuyện xấu cũng là lúc anh khắc chế không nổi nữa rồi, trực tiếp giơ tay nâng cằm của cô lên, hung hăng hôn cô.
Tăng Tĩnh Ngữ cũng nhiệt tình như lửa, môi anh vừa chạm lên môi cô, cô liền lập tức đuổi theo, đem tay đang vòng nganh hông anh trực tiếp đưa lên ôm cổ anh, hơn nữa thân thể lại nghiêng về phía trước, lập tức đem người áp đảo ở trên giường.
Chỉ thấy cô nghịch ngợm khẽ cắn đôi môi anh, trong miệng giận dữ nói: “Ai cho anh lâu như vậy mới trở về, em cắn chết anh, em cắn chết anh.” *chị thật mạnh bạo, cơ mà ta thích, kaka*
Thiệu Tuấn ôm chặt eo thon của cô, cười nhẹ, mặc cho cô cắn, nói: “Nếu như cắn anh có thể giải tức, vậy em cắn chết anh đi.”
“Dừng ~~” Tăng Tĩnh Ngữ nhụt chí, từ trên người anh lật xuống, cô mới không cần hả giận, cô muốn anh thấy thiếu cô, mà cảm thấy áy náy.
Trên giường lớn mềm mại, Tăng Tĩnh Ngữ nằm nghiêng người đối mặt với Thiệu Tuấn, đôi tay thô lỗ banh mặt Thiệu Tuấn ra, chất vấn: “Nói mau, anh có nhớ em không, có nhớ em không.”
Thiệu Tuấn thuận thế nghiêng người sang đối diện với cô, tay của anh ôm hông của cô, tay của cô vòng quanh cổ của anh, trán hai người chống đỡ lẫn nhau.
Anh trả lời rất thành thật: “Nhớ, luôn nhớ đến em, đặc biệt là mùa đông năm ngoái, thời điểm ở trong đống tuyết phục kích, bọn anh nằm liên tiếp hai ngày, cả người cũng đông cứng rồi, anh liền không ngừng nhớ em, như vậy sẽ cảm thấy thời gian trôi qua nhanh một chút.”
Tăng Tĩnh Ngữ cong môi, vẻ mặt rất là uất ức, “Nếu nhớ như vậy, vậy tại sao lễ mừng năm mới anh không trở lại thăm em.”
Thiệu Tuấn xin lỗi, giơ tay lên sờ mặt của cô, từng phát từng phát nhẹ nhàng vuốt ve nói: “Danh ngạch ngày nghỉ hàng năm có hạn, bình thường sẽ phân cho tân binh trước, cho nên……..” Giống anh được 5 –6 năm rồi, đã là ‘lão binh’ rồi, thoải mái ở lại trở thành nhân viên trực đơn vị.
Đạo lý này Tăng Tĩnh Ngữ hiểu, nhưng là, họ cũng chỉ có thể vẫn tiếp tục như vậy sao, tựa như ba mẹ cô lúc ban đầu vậy, rất nhiều năm mới có thể gặp nhau được một lần, nghĩ đến đây, cảm xúc Tăng Tĩnh Ngữ không khỏi xuống thấp, hạ mí mắt, thế nào cũng không muốn lại nhìn đến Thiệu Tuấn.
Thiệu Tuấn đại khái đoán được cô đang suy nghĩ gì, mặc dù anh cũng khó chịu, không nhịn được hỏi lên: “Tĩnh Ngữ, nếu như chúng ta vẫn luôn chỉ có thể như vậy, em có buông tha hay không?” Tuy nói anh hôm nay đã là một người đàn ông trưởng thành kín kẽ chững chạc có trách nhiệm, nhưng bởi vì gia cảnh nghèo khó tạo thành cảm giác tự ti, lại chưa từng mất đi, đặc biệt là ở trước mặt Tăng Tĩnh Ngữ, ở trước mặt Tăng Tĩnh Ngữ, anh đều không tự tin, anh sợ cô từ bỏ, anh sợ cô nói chia tay, nhưng anh càng sợ liền càng lo lắng nhiều hơn, anh hi vọng lấy được một câu trả lời khẳng định của Tăng Tĩnh Ngữ, giống như chỉ cần Tăng Tĩnh Ngữ nói không từ bỏ, hai người bọn họ là có thể vĩnh viễn ở cùng nhau.
Tăng Tĩnh Ngữ vẫn khép hờ mắt như cũ, không nói lời nào, cô cũng không có nghĩ tới mình sẽ từ bỏ, chỉ là hiện tại cô rất loạn, cô lớn lên trong gia đình ly tán, ba mẹ ly hôn đã tạo thành ảnh hưởng rất lớn cho cô, trong lúc nhất thời cô cũng không biết trả lời như thế nào.
Trầm mặc chính là thừa nhận ư, Thiệu Tuấn chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên lạnh nửa đoạn, anh nghĩ qua buông tay, ở trạm xe lửa, thời điểm cô lần đầu tiên đưa anh đi căn cứ, anh nói “Nếu như em hối hận, anh sẽ không trách em.” Khi đó, cô khóc thút thít mắng anh hỗn đản khốn kiếp. Mà bây giờ, cô lại trầm mặc giống như không bao giờ muốn nói thêm một câu nào nữa, anh rất hi vọng cô có thể giống như trước đây khóc kêu cùng anh náo, mắng anh chết không có lương tâm.
Nhưng là, cô quá yên tĩnh rồi, yên tĩnh để cho anh không biết theo ai. Vì vậy, anh luống cuống, sợ, hối hận, ban đầu anh thì không nên nói gì “Anh sẽ không trách em.” Chuyện hoang đường, anh hận không được vã ba cái vào miệng mình. Anh không dám tưởng tượng không có cô tương lai sẽ như thế nào, một cái nhăn mày một nụ cười của cô, cô tự luyến liều lĩnh, tất cả tất cả của cô đã sớm khắc thật sâu vào trong đầu óc anh, tựa như độc dược, anh đã hết thuốc chữa rồi.
Một khéo léo dùng sức, anh lật người bao trùm cô, rồi sau đó từng trận hôn không ngừng kéo đến, hôn cô, từ trán đến khóe mắt, lướt qua sống mũi, cuối cùng tinh chuẩn chiếm lấy bờ môi mềm mại cô, anh giống như đưa thân vào trong chiến tranh, một đường vung đao đi về phía trước, nếu không phải ngươi chết thì ta sẽ hi sinh.
Anh cố gắng dùng lửa nóng triền miên ôm hôn để che giấu sợ hãi cùng thấp thỏm của mình, cằm một đường đến xương quai xanh, trên người cô mặc áo ngủ bằng bông, cổ tròn, rộng thùng thình, lôi kéo là có thể kéo tới bộ ngực, cao vút hai luồng bị áo lót buộc khít khao, hình cung vòng quanh hoàn mỹ, Thiệu Tuấn vùi mặt ở trên ngực mềm mại của cô liếm hôn, thậm chí là khẽ cắn.
Tăng Tĩnh Ngữ không ngờ anh sẽ đột nhiên như vậy, nhưng mà loại này chuyện cũng không phải là lần đầu tiên, cho tới bây giờ cô đều không bài xích, thậm chí, cô cũng là khát vọng anh, đặc biệt là sau hai năm chia cách, lúc bị Mục Tử Dương cùng Trầm Ngôn kích thích, loại khát vọng này liền càng thêm lộ ra vẻ vội vàng. Sau một cái chớp mắt kinh ngạc, cô rất nhanh đã đi theo tiết tấu của anh, bối rối đưa tay ôm đầu anh đang chôn ở trước ngực mình, tóc ngắn đâm tay, lại càng thêm rõ ràng giác quan tê dại lúc này, tiếng rên rỉ không kiềm hãm được bật lên rên rỉ ra miệng, Thiệu Tuấn lại nghe giống như thiên âm, càng tăng thêm nhiệt tình.
Bàn tay anh thật dầy không từ lúc nào đã một đường sờ soạng đi lên bên trong quần áo của Tăng Tĩnh Ngữ, lòng bàn tay trắng nõn để cho anh yêu thích không buông tay, cuối cùng tay anh để trên đỉnh cao phấn hồng của cô, xoa nắn vân vê một phen.
Tăng Tĩnh Ngữ sớm bị anh trêu chọc làm cho không rõ phương hướng, trong miệng không ngừng kêu tên của anh, một tiếng kia thanh trầm thấp mập mờ, đúng là cho anh một khẳng định tốt nhất.
Chẳng biết lúc nào anh đã đem bàn tay đến phía sau lưng của cô, cố gắng cởi ra áo ngực làm người ta ghét này, mạnh mẽ xé bỏ nó nhưng không được, anh trực tiếp kéo lên trên, Tăng Tĩnh Ngữ bị động tác quá mức hung mãnh của anh hù dọa, khẩn trương đè nén tay anh lại, quát lớn: “Thiệu Tuấn, anh làm gì thế?”
“Anh nghĩ anh muốn em.” Lúc này Thiệu Tuấn bị tình dục làm mù quáng, tay phải anh chống lên, trên cao nhìn xuống cô, trong mắt lửa mạnh tình dục nóng bỏng chớp động, anh nói: “Em không được từ bỏ, anh không cho phép em từ bỏ, em là của anh, em chỉ có thể là của anh.”
“Ha ha, đồ ngốc.” Tăng Tĩnh Ngữ cười ra tiếng, thật ra thì cho tới bây giờ cô cũng không có ý nghĩ là mình sẽ từ bỏ, chỉ là có chút thương cảm thôi, nhưng không ngờ chọc cho anh nổi cơn điên. Ở trong ấn tượng của cô Thiệu Tuấn vẫn là cực phẩm khó chịu, chưa bao giờ mất khống chế, cũng sẽ không nói lời tâm tình buồn nôn, nhưng mà hôm nay, anh hiển nhiên mất khống chế, anh đang sợ, anh đang sợ hãi. Mà tất cả sợ hãi đều là bởi vì cô, nghĩ tới đây, cô liền không nhịn được, cảm thấy vui vẻ, giơ tay lên kéo cổ anh, đưa lên một nụ hôn lửa nóng đúng tiêu chuẩn thật lâu.
Lửa dục vẫn còn đang thiêu đốt, hôn cũng không thỏa mãn được nhu cầu, mặc dù không cởi áo lót ra, nhưng cũng không thể ngăn trở hai tay của anh, từ bụng nhỏ đến ngực, từ hông đến sau lưng, một tấc một tấc chậm rãi lan tràn ra, Tăng Tĩnh Ngữ bị anh động vào toàn thân cảm thấy tê dại, trong miệng rầm rì nửa ngày, nhưng không có nói ra được câu nào hoàn chỉnh cả, trên mặt ửng hồng lại càng thêm mềm mại làm cho người ta hận không thể cắn một cái.
Thiệu Tuấn khẽ cắn vành tai của cô, nỉ non mà nói: “Tĩnh Ngữ, em đem áo lót cởi đi.”
Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy sững sờ, mắng một câu đồ ngốc, cũng không đem nó đẩy lên, nhưng tay lại đưa đến sau lưng cởi móc khóa áo lót ra. Thiệu Tuấn thừa dịp trực tiếp kéo áo ngủ và áo lót của cô trực tiếp cởi xuống.
Tăng Tĩnh Ngữ lười biếng nằm ở trên giường, Thiệu Tuấn giống như là con sói đói nhào về phía cô, nhưng không ngờ cô đưa tay ngăn lại, anh cau mày không hiểu nhìn cô, cô đưa ngón tay mảnh khảnh chỉ áo T–shirt trên người anh, nói: “Anh cũng cởi ra cho em.” Dục vọng hỗ trợ lẫn nhau, khi anh khát vọng vuốt ve cô, đồng thời, cô đối với anh cũng có đồng dạng khát vọng.
Thiệu Tuấn rất nhanh cởi T–shirt ra, lần nữa nhào tới, lần này cô không có cự tuyệt, mặc cho lồng ngực lửa nóng anh, đè ở trên người cô không hề khoảng cách, một khắc da thịt dính nhau kia, anh vùi đầu ở vai của cô, nhắm mắt thở phào nhẹ nhõm, cô ôm cổ của anh, híp mắt cười giống như mèo trộm thịt.
Lửa nóng hôn lần nữa rơi xuống dầy đặc, không có quần áo trở cách, tốc độ tiến công hiển nhiên tăng nhanh hơn rất nhiều, đầu lưỡi ướt mềm rất nhanh sẽ chiếm lĩnh nụ hoa đứng ngạo nghễ cô, anh gần như theo bản năng khẽ liếm mút cắn, chọc cô thở gấp liên tiếp. Ngay từ lúc thấy tấm hình cô mặc bikini chọc giận là anh liền muốn làm như vậy, đè cô dưới thân thể, vô cùng yêu cô. Chỉ là khi đó điều kiện không cho phép, cho nên loại ý nghĩ này mỗi lần chỉ có thể ở trong mộng thực hiện.
Hôm nay mơ ước trở thành sự thật, cô cứ như vậy đường đường chính chính nằm ở dưới người mình, da thịt tinh tế trắng nõn, hai tay anh có lực ôm chặt vòng eo mảnh khảnh cô, hận không thể đem cô hòa vào trong thân thể của mình, dĩ nhiên, cái phân thân nóng hừng hực đang đứng sừng sững bất khuất kia đã sớm hướng cô truyền lại tin tức.
Cô nghĩ, nếu nói củi khô gặp lửa cháy đại khái chính là như hai người các cô bây giờ đi, cô là củi khô, anh là lửa mạnh, anh nghĩ muốn cô, mà cô cũng khát vọng anh, cho nên, cho nên cô để mặc cho dục vọng của Thiệu Tuấn, để cho anh ở trên người cô muốn làm gì thì làm, theo ý cô xảy ra quan hệ là chuyện tình đương nhiên. Dĩ nhiên anh hôm nay cũng nghĩ như vậy, tuy nói hiện tại không có kết hôn, nhưng anh đã buông tay không được rồi, cô đã trở thành một phần trong sự sống của anh, hơn nữa trong lòng anh, cô cũng sớm đã là của anh, cho nên anh cũng không câu nệ nữa, những thứ giáo điều như sau cưới mới có thể xảy ra quan hệ kia anh không để ý nhiều, chỉ muốn cứ như vậy muốn cô thôi.
Dĩ nhiên, ý tưởng là tốt đẹp chính là là, hành động nhanh chóng, chỉ là………………
Khi bàn tay Thiệu Tuấn lướt qua bụng phẳng lì của Tăng Tĩnh Ngữ, ngay sau đó cách quần lót vải vóc thật mỏng sờ tới trên chân đang bó thạch cao của cô thì mới chợt tỉnh ngộ thương thế của cô còn chưa khỏe, cả người nhất thời yên lặng, nằm ở trên người của Tăng Tĩnh Ngữ từng ngụm từng ngụm hít khí thô.
Tăng Tĩnh Ngữ đẩy cánh tay của anh một cái không hiểu hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Thiệu Tuấn rất phiền não từ trên người cô bò dậy nói: “Không sao cả, anh vào nhà vệ sinh một chút.”
Chương 48
Ngày ấy Thiệu Tuấn nhận được điện thoại Lý Ngọc, vừa đúng lúc Tăng Tĩnh Ngữ đi bệnh viện tháo bỏ thạch cao.
Bởi vì là đi tổng y viện bộ binh thành phố Y, Tăng Tĩnh Ngữ không muốn Thiệu Tuấn chạy qua chạy lại giữa hai thành phố Y và T, liền hẹn gặp nhau ở bệnh viện.
Từ nhà đến bệnh viện phải gần một giờ đi xe, Thiệu Tuấn sợ Tăng Tĩnh Ngữ tới trước, cho nên liền ra cửa thật sớm. Anh đến bệnh viện gọi điện thoại cho Tăng Tĩnh Ngữ hỏi cô đến nơi nào, nhưng không ngờ Tăng Tĩnh Ngữ nói: “Ở thành phố T bên này xảy ra tai nạn giao thông, nơi này đang kẹt xe, trước không nhà dân sau không khách sạn, cũng không biết lúc nào thì mới có thể thông xe, anh tìm chỗ nào gần đó ngồi đợi một chút, khi đến em sẽ gọi điện thoại cho anh.”
Thiệu Tuấn nói không gì cả, để tìm một quán trà nào gần đó ngồi đợi một chút là được. Tăng Tĩnh Ngữ rất vui mừng nói vậy thì tốt, rồi sau đó liền tắt điện thoại.
Sau đó khi Tăng Tĩnh Ngữ tắt máy, là cuộc điện thoại của Lý Ngọc, cô nói: “Huấn luyện viên Thiệu, em là Lý Ngọc bạn cùng phòng Tĩnh Ngữ, còn nhớ rõ không? Anh bây giờ có rãnh không? Em có chút chuyện muốn tìm anh nói chuyện một chút.”
Thiệu Tuấn nghĩ, cũng dù sao mình cũng không có việc gì, hơn nữa người nọ còn là bạn cùng phòng của Tĩnh Ngữ, nói không chừng thật sự có chuyện gì tìm mình giúp một tay, vì vậy liền sảng khoái đồng ý, cũng hẹn gặp mặt ở quán trà gần bệnh viện.
Lấy được đáp án đồng ý gặp mặt của Thiệu Tuấn, Lý Ngọc hiển nhiên là mừng rỡ, kể từ sau khi cuộc thi tuyển chọn đến quân y bộ đội đặc chủng, cô vẫn mong đợi cái ngày này, không chính xác mà nói, ngày này cô đã mong năm năm rồi, từ lúc anh bắt đầu trở thành huấn luyện viên của bọn họ, anh là người nghiêm nghị, vui sướng là khóe môi nâng lên phúc độ, cho dù là vẻ mặt lạnh nhạt không lúc nào thay đổi, nhưng theo ý cô cũng là rất dễ nhìn, rất anh tuấn.
Cô thích anh, không tìm được nguyên nhân, không có lý do tại sao lại thích anh, có lẽ ban đầu là có, cách nhau năm năm, nếu nói nguyên nhân đã sớm không quan trọng, bởi vì khi thích một người, có rất nhiều lý do để mình thích người đó, cho dù người đó có xấu xí đi chăng nữa.
Cho nên hôm nay, cô hạ quyết tâm, lấy tất cả dũng khí gọi điện thoại cho anh, cô giống như bị kích động, tay nắm điện thoại không mất tự chủ run run, cô nghĩ, em chờ năm năm, rốt cuộc đợi đến cái ngày này.
Vì lần “Ước hẹn” này Lý Ngọc chuẩn bị thật lâu, ngay từ lúc mấy ngày trước cô còn đi hiệu làm tóc để chăm sóc tóc, làm kiểu tóc thịnh hành nhất hiện nay, quần áo trên người càng thêm trái chọn phải lựa, mất cả một ngày, mặc màu đỏ sợ quá diễm lệ, mặc đồ màu trắng sợ quá tử khí, mặc váy sợ quá đột ngột, mặc áo dài quần dài sợ không có mùi vị con gái…………….
Cuối cùng, cô dứt khoát chọn một bộ quần áo bình thường, áo vàng nhạt cánh dơi hợp với quần jeans màu xanh đậm, trên chân mang một đôi giày Cavans màu trắng đế bằng, một thân xuống cũng không có vẻ quá xinh đẹp, nhưng lại làm cho cả người lộ ra một dòng sạch sẽ mát mẻ thanh lịch.
Quán trà cách bệnh viện rất gần, đi bộ mười phút đã đến. Lúc Thiệu Tuấn tới cách thời gian hẹn còn có nửa giờ, nhưng mà anh đến cũng không gấp, một người an tĩnh ngồi ở trong phòng, không có việc gì xem phong cảnh ngoài cửa sổ một chút, thỉnh thoảng cùng Tăng Tĩnh Ngữ nhắn tin.
Tăng Tĩnh Ngữ hỏi anh: anh bây giờ đang ở đâu, làm gì đây?
Thiệu Tuấn trở lại: Lý Ngọc bạn cùng phòng của em nói tìm anh có chút việc, bọn anh hẹn gặp mặt ở quán trà gần bệnh viện.
Tăng Tĩnh Ngữ giả bộ nổi giận: a! Cô ấy tìm anh làm gì? Nói mau, có phải anh gạt em gặp người khác ở ngoài hay không.
Khóe môi Thiệu Tuấn nhẹ nâng, trong đầu hiện ra hình ảnh Tăng Tĩnh Ngữ chống nạnh đôi tay, bộ dáng trừng mắt căm tức, không nhịn được liền ấn xuống một câu như vậy: anh chờ em tới bắt gian.
Không đợi tin nhắn trả lời của Tăng Tĩnh Ngữ, điện thoại của Lý Ngọc đã gọi tới rồi. Cô nói mình ở cửa quán trà, hỏi anh đã tới chưa. Thiệu Tuấn rất nhanh nói lên chỗ mình đang ngồi, sau đó lưu loát cúp điện thoại.
Mặc dù không nhớ tên tuổi Lý Ngọc, thậm chí là không nhớ rõ diện mạo cô ra sao, nhưng dù sao cũng gặp mặt nhau một tháng, nhìn mặt thấy vẫn sẽ có cảm giác người này thoạt nhìn rất nhìn quen mắt, cho nên khi Lý Ngọc kích động gọi anh huấn luyện viên Thiệu thì anh cũng rất nhanh phản ứng lại, lễ phép gật đầu đáp lại nói: “Chào em.”
Lý Ngọc thẹn thùng e lệ cười với anh một tiếng, cũng ngồi xuống vị trí đối diện nói: “Huấn luyện viên Thiệu, anh tới đã lâu rồi sao?”
Thiệu Tuấn lạnh nhạt trả lời: “Dù sao không có việc gì, liền tới sớm một chút. Đúng rồi, em tìm tôi có chuyện gì không?”
“Cái đó………..” Lý Ngọc mặt lộ vẻ khó xử, ấp a ấp úng nửa ngày không nói được một câu.
Thiệu Tuấn thấy thế cho là cô có cái gì khó nói nên lời, vì vậy rất rộng rãi khuyên, nói: “Có lời gì cô nói thẳng đi, có thể giúp đỡ tôi đây nhất định giúp.”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian